Đông Phương Mộng Nguyệt Sao ~ Cage in Lunatic Runagate



Chương 4: Ngọn Lửa Vĩnh Hằng

(Dịch chưa xong nhưng lười quá nên publish luôn hic)

Khói lặng lẽ bốc lên từ trong lòng Núi Yêu Quái. Dù những vụ phun trào của ngọn núi không mấy dữ dội, nhưng khói thì cứ âm ỉ bao phủ bầu trời phía trên.

Ở Nhân Thôn, người ta đồn rằng làn khói trên núi không phải là khói thật, mà chẳng qua là khói thải từ các nhà máy do lũ tengu (thiên cẩu) và kappa (hà đồng) vận hành.

Bỡi lẽ, hoạt động của Núi Yêu Quái trước kia vốn chỉ là chuyện trong truyền thuyết, còn việc nó bắt đầu tỏa khói thì mới xảy ra trong khoảng một trăm năm trở lại đây. Khoảng thời gian này cũng là thời điểm mà những kỹ thuật tiên tiến do các yêu quái trên núi sở hữu bắt đầu được người dân trong làng biết đến.

Bỏ qua chuyện Núi Yêu Quái có còn hoạt động hay không, việc nó là một ngọn núi lửa thì là sự thật. Điều này trở nên rõ ràng khi nhìn vào đầm Huyền Vũ [1] gần Rừng Ma Thuật. Đầm Huyền Vũ là một nơi kỳ lạ, với đáy là những tảng đá nứt vỡ thành những phiến lục giác như mai rùa, còn các vách đá dựng đứng xung quanh được tạo thành từ những cột đá hình lăng trụ.

Địa hình kỳ lạ mà tưởng chừng là không thể do tự nhiên tạo nên này, thực chất là một dạng địa hình được hình thành khi dòng dung nham nguội đi và đông cứng lại. Chính dòng dung nham chảy ra từ Núi Yêu Quái đã tạo nên đầm Huyền Vũ. Từ thuở xa xưa, Núi Yêu Quái đã từng là một ngọn núi lửa dữ dội.

Có một điều chắc chắn là trong số các yêu quái, có những kẻ đã từng chứng kiến cảnh núi lửa phun trào, nhưng vì ngọn núi đã ngừng hoạt động từ lâu nên có lẽ giờ đây chúng đều nghĩ rằng nó sẽ chẳng phun trào thêm một lần nào nữa.

Tuy nhiên, một nhân loại sống trong rừng tre, Fujiwara no Mokou, lại biết rõ điều đó. Cô biết rằng làn khói bốc lên từ Núi Yêu Quái hiện giờ không phải là khói từ các nhà máy của lũ kappa, mà thực chất là khói từ một ngọn núi lửa đang ngủ yên.

"Đi tiếp đi, đến được đây rồi thì chắc sẽ không bị lạc nữa đâu. Cứ đi thẳng thế này là sẽ tới làng thôi."

Người lạc đường mà tôi vừa hộ tống thở phào nhẹ nhõm, liên tục cúi đầu cảm ơn rồi vội vã rời đi.

Đúng như tên gọi của nó, Rừng tre Lạc Lối là nơi có rất nhiều người đi lạc. Nguyên nhân là do có quá ít thứ để làm vật đánh dấu, vả chăng lũ tiên sống ở đây lại thường xuyên bày trò nghịch ngợm. Dù vậy, người dân trong làng vẫn hay lui tới khu rừng này. Có lẽ vì nơi này có các loại nguyên liệu thực phẩm phong phú như măng, nấm và thỏ.

Tôi quen biết khá rõ lũ tiên ở khu vực này, nên sẽ không bị chúng đánh lừa mà lạc đường. Vì vậy, hễ khi nào tôi tìm thấy một người bị lạc trong rừng, tôi đều đưa họ về tận làng. Suy cho cùng, có rất nhiều yêu quái đói khát đang lảng vảng quanh đây, và tôi cũng không muốn tình cờ thấy xác của bất kỳ dân làng nào bị lạc tại nơi này.

Trước khi tôi kịp nhận ra thì người đàn ông lạc đường kia đã hoàn toàn mất dạng. Tôi đứng lặng một lúc ở lối vào Rừng tre Lạc Lối.

Không phải là tôi đứng đó để tiễn người lạc đường cho đến khi họ khuất khỏi tầm mắt. Tôi đang dõi theo làn khói bốc lên từ Núi Yêu Quái. Mỗi khi ngắm nhìn làn khói ấy, tôi không thể không nhớ lại những chuyện đã xảy ra từ lâu.

Đấy là chuyện đã xảy ra cách đây vài năm. Lúc đó, tôi cứ mãi bận tâm về làn khói trên ngọn núi ấy nên đã tìm đến một người trong làng để xin ý kiến.

Người đó là một thú nhân thông hiểu tường tận lịch sử của Gensokyo, cũng là một trong số ít những người có thể hiểu được tôi 
— Kamishirasawa Keine.


"—Cô muốn biết sự thật về làn khói bốc lên từ Núi Yêu Quái, phải chứ?"

"Đúng vậy, dân làng bảo đó là khói hiệu của tengu hay khói từ nhà máy của kappa gì đó, nhưng tôi vẫn thấy chưa thỏa đáng. Tôi có cảm giác rằng mình đã từng thấy làn khói đó rồi..."

"...Vậy sao. Nếu cô đã từng thấy rồi, thì có lẽ tôi cần phải kể cho cô nghe về lịch sử của ngọn núi này."

"Cô giúp tôi như vậy thì tốt quá."

"Làn khói đó... dĩ nhiên không phải khói nhà máy và cũng chẳng phải khói hiệu. Đó là làn khói vĩnh hằng tuôn ra từ ngọn núi lửa."

Keine đã giải thích cho tôi về lịch sử của ngọn núi. Theo cô ấy, có một vị thần ngự trị trên ngọn núi đó. Vị thần đó dường như có tên là Iwanagahime.

"Làn khói trên Núi Yêu Quái là khói núi lửa do vị thần đó tạo ra. Nếu cô nói đã từng thấy nó, thì chắc cô cũng biết đến vị thần này nhỉ?"

"Iwanagahime...?"

Tôi chưa từng nghe đến tên vị thần này bao giờ.

"Tôi chưa từng nghe đến cái tên này, nhưng sao cô nghĩ tôi lại có thể biết đến nó?"

"Vậy sao, nhưng Iwanagahime không hề xa lạ với cô đâu. Iwanagahime là nàng công chúa cai quản sự sống vĩnh hằng... hay nói cách khác, chính là sự bất tử."

“Vậy cô ấy là nữ thần của sự bất tử...?”

Bất tử...à? Nếu vậy thì lại liên quan quá ấy chứ. Bởi, vì một lý do nọ mà giờ đây tôi đã mang cái thân bất tử bất lão này rồi.

“Và Iwanagahime chính là chị của Sengen-sama. Tên Sengen ban đầu được đọc là Asama, có nghĩa là 'núi lửa'. Vì Sengen-sama là một tên gọi khác của Konohana-Sakuyahime, nên ngày nay người ta vẫn cho rằng Sakuyahime là thần núi lửa, nhưng Sakuyahime thật ra là một vị thần nước trấn áp núi lửa—”

“Khoan đã, vừa nãy cô có nhắc đến Sakuyahime, phải không?”

"Vâng, cô ấy là em gái của Iwanagahime, và là một nữ thần vô cùng xinh đẹp. Tính cách có hơi khó khăn một chút, nhưng lại đẹp như một bông hoa nở rộ—"

Một khi Keine đã nổi hứng giải thích lên thì có thể nói mãi không ngừng, vì vậy đôi khi tốt nhất là nên cắt ngang, dù cho có hơi thô lỗ.

"Sakuyahime thì tôi biết. Không, không chỉ là biết. Lúc đó tôi đã—"

Tôi nhớ lại ngọn núi đã gây ra tình cảnh hiện tại của mình.

"Lúc đó, giá mà không có ả thì!"


Tôi đã trở lại nơi ẩn náu nhỏ bé của mình trong Rừng tre Lạc Lối.

Trên đường về, tôi nhớ lại cuộc trò chuyện với Keine vài năm trước. Làn khói trên Núi Yêu Quái ẩn chứa một bí mật mà chỉ mình tôi biết.

Dạo này đêm đen buông xuống rất nhanh, đến khi tôi về thì trong nhà đã nhá nhem tối. Mùa tuyết rơi lất phất đã về khiến cho tiết trời trở lạnh, nhưng tôi lại chẳng buồn bận tâm đến việc sưởi ấm làm gì.

Căn phòng lạnh lẽo đến mức không ai nghĩ rằng có sinh vật nào đang sống bên trong. Dù vậy, tôi đã quen với cái lạnh này rồi. Suy cho cùng, dù trời có lạnh đến đâu, tôi cũng chẳng thể nào chết được. Chỉ cần chịu đựng cái lạnh này thêm chút nữa, một mùa ấm áp rồi sẽ lại ghé thăm.


Chắc hẳn cũng phải hơn một nghìn ba trăm năm kể từ khi tôi trở nên bất tử.

Ba trăm năm đầu tiên là những tháng ngày đau buồn khi tôi bị loài người ghẻ lạnh, và nếu không ẩn mình thì tôi sẽ gây rắc rối cho cả bản thân và những người xung quanh.
Ba trăm năm tiếp theo, tôi oán hận thế gian, chỉ có thể duy trì cái bản ngã mong manh của mình bằng cách tiêu diệt bất cứ thứ gì cản đường, dù đó có là yêu quái hay không.

Ba trăm năm kế tiếp lại trở nên nhàm chán, khi những yêu quái lân cận không còn có thể làm tôi thỏa mãn. Tôi mất hết động lực với mọi thứ, rơi vào một nỗi chán chường tột độ.

Nhưng trong ba trăm năm sau đó, cuối cùng tôi đã tái ngộ với kẻ thù truyền kiếp bất tử của mình, và tôi tìm thấy niềm vui trong những trận chiến sinh tử.

Giờ đây, sự tồn tại của tôi đang dần thích nghi với xã hội loài người. Tôi sử dụng kiến thức tích lũy qua hàng thế kỷ và sức mạnh có được từ vô số trận chiến để hộ tống những người dân trong làng. Những ai lạc vào rừng tre—kể cả những người đến từ thế giới bên ngoài—đều là những đối tượng mà tôi bảo vệ khỏi nanh vuốt của lũ yêu quái trú ngụ bên trong.

Sự biết ơn từ con người là thứ mà trước đây tôi chưa từng dám mơ tới, nhưng nay lại là lẽ sống của tôi. Gensokyo, nơi có những con người không hề kinh hãi sự bất tử, quả thật như một chốn thiên đường.

Tôi ngồi xếp bằng xuống sàn, lưng dựa vào tường. Không biết từ bao giờ, tôi đã có thói quen ngủ trong tư thế để dễ bề tỉnh giấc. Bởi lẽ khi ở tư thế này, tôi sẽ chẳng thể nào ngủ sâu, nhờ vậy mà có thể suy nghĩ về nhiều điều.


"—Lúc đó, giá mà không có ả thì!"

Khi cái tên "Sakuyahime" vừa được xướng lên, những ký ức bị chôn giấu trong tâm trí tôi bỗng chốc ùa về. Ả ta là trung tâm của sự kiện chấn động nhất cuộc đời tôi, cũng là nguyên nhân khiến cho tôi trở nên bất tử.


"Giá như lúc đó Sakuyahime không xuất hiện, thì tôi đã chẳng phải giết người đàn ông đó, cũng chẳng phải uống thứ thuốc kia làm gì—"

Tôi đã từng có một kẻ thù không đội trời chung. Tên cô ta là Houraisan Kaguya. Đó là một kẻ bất tử đã làm đảo lộn cuộc sống gia đình tôi, một kẻ ích kỷ đã gây nên biết bao rắc rối cho người khác.
Dĩ nhiên, cho đến tận bây giờ, mối thâm thù ấy vẫn chẳng hề suy chuyển. Cả hai giờ đây đều là những kẻ bất tử, và chúng tôi vẫn thường xuyên lao vào những trận tử chiến kinh hoàng.

Tất nhiên, hồi còn trẻ, tôi chưa từng nghĩ đến việc chém giết lẫn nhau. Khi ấy, chỉ cần có thể quấy rối được Kaguya thôi là tôi đã thấy thoả mãn rồi. Ngẫm lại, tôi thấy tâm tính mình lúc đó thật vặn vẹo khi luôn hành động chỉ vì muốn thấy vẻ mặt uất ức của người khác. Thế nhưng, có một sự thật không thể phủ nhận, rằng lòng thù hận là thứ tạo ra động lực hành động mạnh mẽ hơn bất kỳ điều gì.

Làm những việc chỉ để quấy rối kẻ khác vốn dĩ chẳng dễ chịu gì cho cam, nhưng nỗi khổ tâm ấy càng lớn bao nhiêu thì giá trị của việc trả thù lại càng cao bấy nhiêu. Niềm tin dai dẳng rằng: nỗi đau mà tôi đang nếm trải đều do Kaguya gây ra chỉ càng thôi thúc tôi phải hành động mạnh mẽ hơn nữa. Nói cách khác, tôi từng tin việc mình dấn thân vào con đường phục thù này hoàn toàn là lỗi do Kaguya gây ra.

Vào cái ngày định mệnh ấy, tôi đã bám đuôi một người để tìm cơ hội trả thù Kaguya. Tôi nhớ người đàn ông đó tên là Iwakasa. Ông ta dẫn theo một toán binh sĩ lên núi, tay ôm một chiếc bình. Nghe nói chiếc bình đó là vật mà Kaguya đã để lại cho một người quan trọng đối với cô ta. Tôi đã âm mưu cướp lấy nó. Nếu việc cướp được chiếc bình có thể giúp tôi hả giận dù chỉ là một chút thôi, thì với tôi thế cũng là quá đủ.

Ngọn núi mà đoàn người ấy leo lên được mệnh danh là ngọn núi cao nhất cả nước, một ngọn linh sơn mà chỉ có các ẩn sĩ [2] mới đặt chân đến. Ngày nay, ngọn núi ấy vẫn thường được gọi là núi Phú Sĩ.

Càng leo lên cao, cây cối càng thưa dần và thảm thực vật cũng dần biến mất, nhường chỗ cho những triền đá trơ trọi. Điều này khiến việc ẩn mình để tiếp tục bám đuôi trở nên khó khăn gấp bội.

Ngoài ra, còn một trở ngại chí mạng khiến việc bám đuôi trở nên vô cùng khổ cực: thể lực của tôi đã gần như cạn kiệt. Chỉ riêng việc cuốc bộ đến chân núi thôi cũng đã mất nhiều ngày và tiêu tốn không ít sức lực. Huống hồ chi đây lại chẳng phải là nơi mà một người có thể đơn thương độc mã leo lên một cách dễ dàng.

Trong khi vẫn chưa biết làm cách nào để cướp được chiếc bình trên lưng tên lính, tôi cuối cùng cũng kiệt sức sau khi leo khoảng tám trạm [3] và khuỵ xuống ngay tại chỗ.

"Người đàn ông đó vốn đã sớm nhận thấy tôi đang bám theo. Ông ấy quay lại chỗ tôi đang ngồi, rồi đưa nước cho một kẻ đã kiệt quệ như tôi. Cuối cùng, tất cả chúng tôi đã khích lệ lẫn nhau để cùng leo lên đỉnh núi... Vậy mà..."

"Tại sao khi ấy, cô lại hạ sát người đàn ông đó rồi cướp lấy chiếc bình và bỏ chạy?"

Phải rồi, tôi đâu có tư thù gì với Iwakasa. Trái lại, ông ấy còn là vị ân nhân đã cứu mạng tôi khi còn ở trên núi. Thậm chí, có lẽ lúc đó tôi đã chẳng còn tha thiết gì với chiếc bình kia nữa. Và biết đâu, cả việc trả thù Kaguya cũng chỉ là sự bướng bỉnh trẻ con mà thôi.

"……Khi leo núi, nếu cứ nhìn lên đỉnh núi trước mắt, ta sẽ cảm nhận rõ rệt được sự chậm chạp trong từng bước chân của mình. Quãng đường còn lại thực sự là một thử thách khủng khiếp khi cơ thể thì rã rời, còn tinh thần thì suy kiệt."

"Sau khi chúng tôi đã lên tới đỉnh núi, tôi hỏi người đàn ông đó rằng tại sao ông ấy lại leo lên tận ngọn núi này."

"Thật nực cười làm sao. Dẫu xét thế nào thì kẻ khả nghi lén lút bám theo ông ta phải là tôi mới đúng. Vậy mà người đàn ông ấy vẫn trả lời tôi rằng, vì đó là 'sắc lệnh của Thiên hoàng'."

"Tôi tự nhận mình là một sơn tặc đã bám theo đoàn người từ lâu, nhưng lại để lộ ra dáng vẻ thảm hại thế này. Suy cho cùng, vì tôi thật sự định cướp chiếc bình, nên nói vậy cũng chẳng sai. Nghe xong, toán lính đều cười phá lên. Bởi lẽ, dù có nhìn nhận thế nào thì tôi trông cũng chẳng phải đối thủ của dù chỉ một người trong số họ."

"Theo lệnh của Iwakasa, đám lính đặt chiếc bình đang khiêng xuống đất. Tôi chăm chú quan sát, đang không biết họ định làm gì thì thấy họ bắt đầu buộc những sợi dây thừng xung quanh chiếc bình."
“Họ bảo là sẽ buộc dây vào rồi quăng đi thật xa, ném chiếc bình vào miệng núi lửa cốt để thiêu huỷ nó. Lúc ấy, tôi chẳng thể hiểu nổi tại sao họ lại làm một việc như vậy.”

“Bỗng, một ý nghĩ chợt nảy sinh trong tôi. Chẳng lẽ ngay cả Thiên hoàng, người đã hạ sắc lệnh cho Iwakasa, cũng muốn trả thù Kaguya? Nếu không, sao ngài lại cất công sai người mang món quà mà Kaguya đã tặng lên tận một ngọn núi lửa, rồi chỉ để ném nó đi?”

“Về phần mình, tôi vốn phải nhọc công leo lên tận đỉnh núi này, cướp lấy chiếc bình nhằm trút nỗi uất hận. Nhưng vào lúc ấy, tôi cũng chỉ còn có thể đứng đó và chờ đợi kết cục của chiếc bình. Thế rồi, ngay khi những tên lính vừa tiến đến miệng núi lửa, bỗng một người phụ nữ kỳ lạ xuất hiện, và thế cục đã thay đổi hoàn toàn.”

“Lẽ nào, người phụ nữ ấy chính là—”

"Đúng vậy, bà ta tự xưng là Sakuyahime, nữ thần trấn giữ những đợt phun trào của ngọn núi. Sakuyahime đã lớn tiếng đe dọa đám lính rằng tuyệt đối không được ném chiếc bình đó vào miệng núi lửa."

Sakuyahime mang một vẻ đẹp không thuộc về cõi trần, đồng thời cũng toát lên sự mong manh như thể sắp bị thiêu rụi và tan biến nơi miệng núi lửa. Sự xuất hiện đường đột ấy khiến tất cả binh lính đều phải sững sờ. Thậm chí, có kẻ đã phủ phục xuống theo bản năng trước dáng vẻ đầy thần thánh của bà ta.

Điều thực sự khiến toán lính phải rúng động là những gì diễn ra ngay sau đó. Iwakasa nhìn thẳng vào mắt Sakuyahime và dõng dạc nói: "Tôi buộc phải tiêu hủy chiếc bình bằng hỏa lực của ngọn linh sơn này. Đấy là sắc lệnh của Thiên hoàng". Nghe vậy, Sakuyahime ném về phía chúng tôi một cái nhìn đầy miệt thị rồi cất lời:Nếu các ngươi thiêu hủy chiếc bình ngay tại đây, ngọn núi sẽ ngày càng hoạt động dữ dội hơn, đến mức sức mạnh của ta cũng chẳng thể kìm hãm nổi. Chiếc bình đó chứa đựng một thứ quyền năng có thể lấn át cả sức mạnh của một vị thần như ta. Các ngươi có thực sự hiểu thứ nằm bên trong chiếc bình là gì không?』

Cả toán lính chìm vào im lặng. Có lẽ chẳng một ai trong số họ được cho biết về thứ nằm bên trong. Dĩ nhiên, ngay cả tôi cũng chỉ biết rằng đó là vật mà Kaguya đã để lại mà thôi.

Ngay khi Sakuyahime vừa định tuyên bố: 『Thứ nằm trong chiếc bình đó chính là...』, thì Iwakasa đã lập tức can ngăn: "Ngài không được nói ra điều đó!".

Thế nhưng, Sakuyahime lại đáp: 『Không, những binh lính đã vất vả khiêng chiếc bình lên tận nơi đây xứng đáng được biết sự thật』. Và rồi, bà ta tiết lộ rằng thứ bên trong chiếc bình ấy, không ngờ lại chính là thuốc trường sinh.

"Đám binh sĩ đã thực sự rúng động. Họ vốn dĩ chỉ đang tận tâm thi hành mệnh lệnh của Iwakasa, đâu ai ngờ rằng bấy lâu nay mình lại đang mạo phạm thần linh. Đã vậy, họ còn chẳng biết rằng chiếc bình mà mình nhọc công vận chuyển lại chính là phương thuốc trường sinh bất tử."

"—Và cả cô cũng đã dao động, đúng chứ?" 

"Tất nhiên, làm sao mà tôi bình tĩnh cho được. Sự tồn tại của phương thuốc trường sinh là có thật; Kaguya thực sự đã để lại thứ thuốc ấy; và lạ lùng thay, thứ báu vật đó lại đang bị đem đi vứt bỏ—"

Trước mặt tôi lúc này là Keine, người vẫn đang kiên nhẫn lắng nghe câu chuyện về quá khứ ngu ngốc của tôi. Người đời thường bảo kẻ nào càng ngu muội thì lại càng khắt khe với cái ngu của kẻ khác, vậy mà cô ấy vẫn ở đây.

"—Cũng như việc phương thuốc ấy đang hiện hữu ngay trước mắt."


Cái lạnh làm tôi sực tỉnh. Gian phòng đã tối om từ lúc nào. Có vẻ như tôi đã ngủ thiếp đi một lúc.

Ánh trăng len lỏi vào từng ngõ ngách trong căn phòng u tối. Thế nhưng, ánh trăng chẳng thể sưởi ấm được lòng người. Nó dường như chỉ làm cơ thể vốn đã giá lạnh này thêm phần buốt giá mà thôi.

Cái thân thể bất tử này lại rất thuận tiện cho việc sống buông thả. Tôi có thể tha hồ bỏ bê bản thân mà chẳng thấy hề hấn gì.

Tôi vẫn chưa chuẩn bị gì cho bữa tối. Dẫu có bất lão bất tử thì cái bụng vẫn biết đói, mà cả người nhiễm lạnh thì xương khớp vẫn biết đau. Tuy nhiên, so với việc phải tỉ mẩn sưởi ấm hay ăn uống tẩm bổ, thì việc chịu đựng dăm ba cái cơn đau nhức này có vẻ lại hợp với tính cách của tôi hơn.

Phải, vì dù có làm gì đi chăng nữa thì tôi cũng chẳng thể chết được.

Dẫu cho tôi có ngủ đến chán chê, hay gắng gượng thức trắng đến khi bị cơn buồn ngủ nuốt chửng thì cũng chẳng ảnh hưởng gì đến thân xác này.

Những yêu quái ở Gensokyo vốn dĩ đã trường tồn qua bao thiên niên kỷ. Không ít kẻ còn sống lâu hơn cả tôi. Thế nhưng, bọn họ về căn bản lại khác với tôi. Dù cho có mạnh mẽ đến đâu, chắc chắn những thân xác ấy rồi cũng phải lụi tàn.

Sinh giả tất diệt — phàm là kẻ có sự sống thì ắt phải có lúc lìa đời, đó vốn là quy luật của thế gian. Nếu thế, chẳng phải kể từ giây phút tôi uống thứ thuốc đó, tôi đã không còn thực sự sống nữa rồi sao? Chẳng phải mọi chuyện tôi làm để duy trì thân xác này hóa ra đều là vô nghĩa? Tôi biết phải bám víu vào mục đích gì để tiếp tục đây?

Một mảnh trăng khuyết đang lửng lờ trôi ngoài cửa sổ. Hướng về phía vầng trăng ấy, tôi chợt thấy một vệt sáng đang lao vút lên, bay thẳng về phía Mặt Trăng.

Nhìn thấy cảnh tượng đó, lồng ngực tôi chợt dâng lên một nỗi bất an khó tả.

Mấy hôm trước, khi con ma cà rồng kia cứ hớn hở khoe khoang về việc hoàn thành chiếc tên lửa phóng lên Mặt Trăng, lúc đó tôi cũng đã linh cảm thấy điều chẳng lành này.

Tôi vội lao ra khỏi nhà mà chẳng kịp thắp đèn. [4]

Trên đầu tôi là mảnh trăng khuyết cùng vệt sáng kéo dài thăm thẳm.

Đích đến của tôi là Eientei (Vĩnh Viễn Đình), một nơi nằm sâu trong rừng tre.

"—Việc thuốc trường sinh đang nằm ngay trước mắt khiến cho tất cả những người có mặt đều không khỏi bàng hoàng. Vì đám lính cứ đứng chôn chân, không chịu cử động nên việc ném chiếc bình vào miệng núi lửa cũng chẳng thể thực hiện được. Dẫu vậy, Iwakasa vẫn cố tự mình thiêu hủy chiếc bình... nhưng chẳng hiểu sao lửa lại không chịu bén. Chẳng còn cách nào khác, họ đành phải ở lại đỉnh núi qua đêm để bàn tính phương án xử lý tiếp theo."

"Sakuyahime vốn dĩ là một thủy thần có khả năng trấn áp ngọn lửa. Có lẽ đó cũng là lý do khiến họ không tài nào đốt được chiếc bình."


Tôi gặng hỏi Iwakasa về chi tiết của sắc lệnh mà ông ấy nhận được từ Thiên hoàng, và lý do mà ông lại phải lặn lội leo lên tận ngọn núi này chỉ để tiêu hủy phương thuốc giúp con người trường sinh bất tử.

Theo lời của Iwakasa, chiếc bình này được gọi là Bồng Lai Hồ, và thứ được chứa đựng bên trong chính là Bồng Lai Dược. Ông khẳng định rằng Bồng Lai Dược chắc chắn chính là thuốc trường sinh.

Tương truyền rằng khi Houraisan Kaguya trở về cung trăng, cô ta đã để lại vật này như một lời cảm tạ gửi đến ông lão đốn tre đã nuôi nấng mình và cả Thiên hoàng, người đã bị cô đánh cắp trái tim. Nhưng ông lão vì quá đau buồn mà lâm bệnh, bảo rằng mình chẳng cần thứ thuốc này làm gì. Thiên hoàng cũng cùng chung tâm thế, ngài nói rằng: "Thiếu đi Kaguya, ta sống mãi trong cõi trần này phu có nghĩa lý gì?", rồi hạ lệnh mang thuốc đến đỉnh của ngọn núi gần mặt trăng nhất để hỏa táng. Và Iwakasa, người đang đứng trước mặt tôi, chính là vị đặc sứ được chọn để thi hành thánh chỉ đó.

Thuốc trường sinh bất tử. Một thứ linh dược đang hiện hữu ngay trước mắt, vậy mà cả ông lão đốn tre lẫn Thiên Hoàng đều khước từ. Đối với tôi, đó là một điều chẳng thể nào hiểu nổi. Iwakasa dường như cũng đã lường trước được sự hoài nghi này. Vì ông ấy biết nếu binh sĩ mà hay tin về phương thuốc trường sinh, họ sẽ không bao giờ chịu thi hành sắc lệnh này, nên ông đã không tiết lộ cho bất kỳ ai.

Nếu đám lính ấy biết rằng thuốc trường sinh đang ở ngay trước mắt, chuyện gì sẽ xảy ra? Có lẽ họ cũng chẳng dại gì mà cướp lấy nó rồi uống đâu. Bởi lẽ, việc phải chịu đựng kiếp sống nghèo hèn, khổ cực này cho đến tận thiên thu là một nỗi kinh hoàng không gì sánh bằng.

Những kẻ khao khát sự bất tử thường là những kẻ giàu sang, sống sung túc chẳng chút lo âu. Thế nhưng, đối với những kẻ bần hàn từ trong tâm khảm, thuốc trường sinh lại là thứ thuốc "đẻ ra tiền", thứ mà chúng có thể dùng làm mồi nhử để đổi lấy vinh hoa và quyền lực.

Đám lính rất có thể sẽ xâu xé lẫn nhau để giành lấy phương thuốc ấy, thậm chí đến mức máu chảy thành sông. Hoặc, chúng còn có thể lén lút đánh tráo phương thuốc bằng một thứ hàng giả mạo. Iwakasa thú nhận rằng vì lo sợ những viễn cảnh đó nên ông đã chọn cách giữ kín mọi chuyện.

"Đêm ấy, chúng tôi bị bao trùm bởi một bầu không khí vô cùng dị thường. Mọi người ngồi vây thành một vòng tròn, đặt chiếc bình ở chính giữa. Có lẽ vì chẳng còn ai tin tưởng vào người bên cạnh, nên bằng một cách tự nhiên, họ bắt đầu thay phiên nhau canh giữ chiếc bình theo từng cặp."

"Lúc đầu, vì quá căng thẳng nên tôi không tài nào chợp mắt được, nhưng rồi cái mệt sau chuyến leo núi dài dằng dặc ấy cứ thế thấm dần, khiến mọi người cũng thưa chuyện hẳn đi, còn tôi đã chìm sâu vào giấc ngủ tự bao giờ."

『……Tỉnh dậy mau.』

Tôi bừng tỉnh bởi tiếng gọi của ai đó. Chủ nhân của giọng nói ấy, không ai khác, chính là Sakuyahime.

『……Trong lúc ngươi và gã đàn ông kia còn đang say ngủ, lũ người ngu muội này đã lao vào tàn sát lẫn nhau chỉ để giành lấy chiếc bình về tay mình.』

Vừa tỉnh giấc, tôi đã hoàn toàn lặng người vì kinh hãi. Trước mắt tôi, khắp nơi chỉ còn là một biển máu hoang tàn.

"Tôi đã quá sốc trước cảnh tượng hãi hùng đó mà không thể bình tĩnh suy xét lại sự việc. Sakuyhime nói rằng đám lính đã tàn sát lẫn nhau, nhưng giờ ngẫm lại, hiện trường lúc đó lại chẳng hề đơn giản đến vậy. Có những cái xác bị thiêu cháy đến biến dạng, như thể có một cuộc chiến khốc liệt vừa nổ ra hoặc là họ bị tấn công bởi một thứ quái vật thần bí nào đó. Trong tình cảnh kinh khủng như thế, sao có chuyện tôi và Iwakasa vẫn có thể ngủ say sưa cho được, phải không?"

"—Ý của cô là, chính Sakuyahime mới là kẻ đã xuống tay sát hại đám binh lính đó?"

"Phải. Tôi nghĩ Sakuyahime đã giết sạch hết đám lính, chỉ chừa lại tôi và Iwakasa. Có thể là để ngăn họ bỏ lại bình thuốc trên ngọn núi của ả, hoặc cũng có thể là để ngăn không cho ai uống nó... Việc bà ta để tôi và Iwakasa sống sót, hẳn là vì có việc gì đó muốn chúng tôi thực hiện sau này."

Sakuyahime cũng cất tiếng đánh thức Iwakasa. Vì quá sốc trước cảnh tượng tang thương, Iwakasa trở nên hoàn toàn câm nín; ông nhận ra rằng việc tiếp tục thực hiện sắc lệnh của Thiên hoàng giờ đây là điều bất khả thi, nên đã đành chấp nhận mà tin theo lời của Sakuyahime một cách mù quáng.


[1]: 玄武 (Genbu) ở đây vừa chỉ một vị thần rùa đen, vừa liên quan đến tên tiếng Nhật của đá basalt (玄武岩), loại đá gắn liền với hiện tượng địa chất được mô tả ở trên.
[2]: ZUN dùng từ 修験者 (Shugenja), ý chỉ những người tu hành theo phái Shugendo.
[3]: 合目 (gōme) là một đơn vị truyền thống của Nhật Bản dùng để tính chiều cao của một ngọn núi bằng cách chia ngọn núi thành 10 phần bằng nhau, mỗi phần được gọi là một 合 (gō). Núi Phú Sĩ được chia từ chân núi đến đỉnh núi thành mười "gō" (合). 八合 (Hachigō, trạm thứ 8) là vị trí đã rất gần đỉnh núi, nơi không khí loãng và địa hình cực kỳ khắc nghiệt.
[4]: Mình nghĩ là thắp đèn (dầu) mang theo để rọi đường đi vào ban đêm.

Comments